Đổi Server Nếu Không Load Được
SV #1 SV #3

Phim sex thủ dâm của nữ sinh 18 tuổi sau giờ học

52974
Share
Copy the link

Phim sex thủ dâm của nữ sinh 18 tuổi sau giờ học em nữ sinh lồn múp mới lớn, lồn em thật múp và đẹp, nhìn là muốn địt rồi. Tôi liếc qua một chút , có vẻ bà ta cũng đang theo dõi lại tôi , đối với tôi hiện tại cũng chỉ xác thực được 99% , còn 1% là ở bà ta, xem thái độ bà ta đối với tôi như nào. Có thể bà ấy sẽ phao tin cho cả trường chuyện đó , ngược lại bà ta cũng thích thú về chuyện đó thì sao…

Đang nâng tạ thì bà ta tiến gần lại tôi , đôi tạ 40Kg tự nhiên hôm lại nặng quá đè lên tôi lúi húi vì không đẩy lên được thì bà đến gần , đôi tay mềm mại , một chút dấu vết của thời gian nâng nhẹ thanh đòn tạ lên , mùi hương nước hoa pháp thật nhẹ nhàng. Nhìn gần bà ấy càng đẹp hơn , chiếc áo bó sát vào bộ ngực , chiếc quần độn cái mu lồn lên , mái tóc búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần…

Tất cả đều là điểm cộng , cái còn sót lại vẫn là dấu vết thời gian… Nhưng cái thời gian đối với tôi lại càng khoái , các cụ có câu gừng càng già càng cay , gái càng già thì càng ngon… Ai biết được…

“Cháu cảm ơn!”…. Không biết nói gì thêm … Người cô ấy gần tôi quá , bộ ngực đang ép sát lấy mặt tôi , chết mất thôi … Cậu bé lại biểu tình rồi…

“Cháu đẩy nhẹ thôi , cố được thì hãy cố!…” Nghe sướng rợn người.

Chắc chắn bà ta đã nhận ra tôi , nhưng tôi cố làm ngơ đi , cũng có một chút sợ sợ đối với những con người này…

“Thế tiện đây cô đỡ hộ cháu nhé… “

Ừ! … Vẫn mức tạ cũ , bà Hiệu trưởng đứng sau đỡ cho tôi , nắm xuống ngửa cổ ra đẩy , bộ ngực cùng khuôn mặt dâm đãng của bà ta , nhìn mắt bà ta kìa , hướng nhìn về phía dương vật tôi … Lòng toàn ý nghĩ dâm dục …

Được mười cái , mồ hôi mồ kê nhễ nhại , bắt đầu tôi có một cuộc trò chuyện với bà ấy…

“Cháu cảm ơn cô nhé, sáng ít người tập quá lên không nhờ ai giúp được … Mà cố thì lại hay bị như thế…”

“Rủ thêm bạn bè đi tập cho vui cháu?” .Bà ấy ngồi xuống bắt chuyện với tôi…

“Cháu ít bạn! … Sống kiểu nội tâm một mình quen rồi ạ.”

“Thế thì giờ phải chịu khó giao lưu nhiều vào sau này mới thành công được…”

“Vâng…”

“Mà cháu nhìn cô quen quen , không biết cháu gặp ở đâu rồi…” Nhận thấy câu chuyện thuận lợi , và thái độ ân cần của bà ta đối với mình , tôi lật kèo…

“Ừ cô cũng thấy thế…”

…………

“À cô có phải cô Nhung hiệu trưởng trường đại học xxx không ạ?…”

“Đúng rồi!….”

“Nhìn cô trẻ đẹp quá… Hì…”

“Lần trước cháu cũng nói chuyện với cô ở phòng cô Oanh rồi? Cô có nhớ không ạ?.”

Bà ta hơi giật mình nhẹ , cảm giác bà ta không tập chung một chút nào , tôi nhắc đến chữ nào là người bà ta giật theo từng chữ ấy…

“À……à……..Cô nhớ rồi…..”

“Cháu tên Tuấn! …Lớp QTKD …K16..”

Ừ!…. Người bà ta lạc đi đôi chút… Có vẻ cả hai vẫn trong trạng thái cẩn thận , không ai muốn tiến lên trước và không ai muốn lùi về sau…

“Nhà cháu có mấy anh chị em?…”

Tôi bắt đầu dùng văn kể lể bằng sự chân thành , mọi yếu tố trong câu chuyện đều thuận lợi cho tôi sau này.

“Cháu là con một cô ạ, nhà cháu ở ít Vĩnh Bảo – Hải Phòng xa lắm , cách đây mấy chục cây , bố mẹ cháu làm nông nghiệp , cả làng thì có mỗi cháu là học ở trường này, vì thế cháu không có nhiều bạn bè , với lại từ quê lên tỉnh mọi thứ còn quá mới lạ với cháu … Có nửa năm ở trường rồi mà cháu vẫn chưa có nhiều cơ hội để tiếp xúc với mọi người…”

Những người như cháu rất ít… Học sinh giờ thực dụng lắm, rất ít người hiểu được như cháu.. Như thế là rất ngoan ngoãn rồi… Văn giống cô Oanh thế , nhà giáo có khác. Nhà cô cũng có hai đứa , mà chúng nó nghịch quá , cô đều cho nó đi du học bên Mỹ , mà vẫn phải thấp thỏm từng ngày không yên tâm được… Với những chia sẻ của tôi , thì cô cảm thấy sự đồng cảm nào đó ở đây….

“Giờ có mỗi hai cô chú ở nhà ạ!.”

“Ừ nhưng ai cũng bận bịu , có ai ở nhà đâu? Tranh thủ sáng cô đi tập tành tí cho khỏe rồi đến trường , có ngày làm đến tối mịt mới về. Chú thì làm ở trên Bộ giáo dục, cũng đi đi về về xuất…”

“Tính chất công việc mà cô , nhiều người ước ao giống như cô mà đâu có được đâu…”

“Ai cũng có lẽ sống của riêng mình , không ai vượt quá phạm trù của ai. Họ đều có tâm tư nỗi niềm riêng , có những người họ nghèo về vật chất nhưng giàu về tình cảm và ngược lại , đôi khi như bố mẹ cháu còn hạnh phúc hơn cả cô…”

“Mình cũng lên tập cách để hài lòng với cuộc sống thôi cô…”

“Cháu rất thú vị , rất trí khí , bản lĩnh……”

Tôi cười sung sương , được cô Hiệu trưởng khen thì còn gì bằng nữa…

“À năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?.”

“Cháu ạ! Cháu có mười chín cô ạ. Sinh viên năm nhất…”

“Wow…. Năm nhất … Giỏi lắm… Nhà Trường đang có chương trình học bổng cho những học sinh xuất xắc đấy , cháu có tham gia không…”

“Cháu cũng đang tham gia cái đó , cũng không kỳ vọng nhiều… Cháu biết thực lực của cháu ở đâu mà…”

“Tốt…..Tốt lắm chàng trai trẻ… Mười chín tuổi mà có suy nghĩ rất người lớn…”