Đổi Server Nếu Không Load Được
SV #1 SV #3

Phim sex gái hư thủ dâm trên xe hơi

18235
Share
Copy the link

Phim sex gái hư thủ dâm trên xe hơi nhìn em gái xinh đẹp tự sướng trên xe hơi đỗ ngoài đường cực sướng. Tôi sợ hãi , lo lắng không ngừng nói không thành tiếng , hay bà đã nhìn thấy gì rồi, chắc không đâu tôi đã quan sát rất kỹ rồi không có ai đứng ngoài phòng cô Oanh lúc đó cả. Nhưng mà sao bà ta hành xử lạ thế , có điều gì chăng , thôi kệ chắc bà ta chỉ nghĩ rằng tôi đáng ngờ khi lấm la lấm lét trước của phòng cô Oanh.

“Đúng cô ạ!” Nín thở thật sâu , tôi nói với giọng dứt khoát.

-Đến giờ vào học rồi , em xin phép vào lớp trước.

Tôi đi thật nhanh , bỏ lại sự nghi ngờ của bà ấy. Lúc này tôi chả còn tâm trạng gì nữa , nỗi lo lắng lại bủa vây lấy tôi, một ngày mà vui buồn lẫn lồn.

Bước vô phòng , cầm điện thoại nhắn ngay cho cô Oanh biết chuyện tôi và bà Nhung hiệu trưởng hồi sáng.

Cô cũng bất ngờ không kém tôi , bình thường ba hiệu trưởng có bao giờ đến phòng riêng gặp cô bao giờ đâu đi qua cũng không , bà ta như cành vàng lá ngọc , chỉ có cô mới đến phòng của bà ấy , cầu cạnh bà ấy thôi.

Tuy thế cô cũng động viên tôi. Nếu đúng thật có chuyện đó thì bà ấy đã nói chuyện với cô rồi , đã cảnh cáo cô rồi , hôm nay bà ấy cũng vào phòng cô nhưng không thấy bà nói gì về em cả , bả chỉ bàn giao chương trình học kì hai cho cô thôi. Em cứ yên tâm nhé , dù thế nào cô cũng sẽ bên em , cả thế giới chống lại em cô sẽ quay lưng với cả thế giới để bước đi cùng em.

Những lời đó làm tôi bớt lo lắng phần nào , tôi nhớ cô quá , buồi tôi hôm nay chưa được ăn lồn của cô, tôi nhớ nó muốn địt nó.
Sinh ra trong một làng quê nghèo, một gia đình khó khăn, tôi Tuấn chưa bao giờ quên những ngày tháng đó , những ngày tháng mà tôi phải nén nỗi đau vào lòng dặn lòng mình phải cố gắng bước tiếp không được ngừng lại. Có những thời gian , nhà tôi không có đủ cơm để ăn , mùa màng bị những cơn bão giữa hè cuốn đi mất , những thửa ruộng hoang tàn , căn nhà trở lên dột nát hơn , khó khăn lại chồng chất khó khăn. Tôi phải đi phụ mẹ bán rau ngoài chợ, và đã từng phải phụ bố ngoài đồng giữa trưa hè nắng gắt, tôi cam chịu, tôi cam chịu vì tôi thương bố mẹ, không phải lỗi của bố mẹ đâu. Là con tự chọn sinh ra ở nơi này đó , Bố Vĩnh mẹ Ngà, hai con người mà con yêu nhất thế gian này.

Trở lại thực tại , đã bao lâu tôi chưa gọi điện cho bố mẹ tôi rồi , lần cuối tôi gọi cách đây một tháng, ở quê không có điện thoại đâu, tôi phải gọi nhờ bà hàng xóm bên cạnh mới có thể gặp được bố mẹ tôi. Ở quê khổ lắm các bạn ạ, chắc bố mẹ nhớ tôi lắm? , nhớ thằng con bé bỏng này lắm?. Có phải tôi vô tâm quá không , đầu óc tôi lúc này chỉ có tiền tài và sắc vọng có thật không? , tôi đang bị cuốn theo nó , bị nó quyến rũ và rồi bỏ lại sau lưng những điều thân thuộc với mình. Những giọt nước mắt lăn dài trên má , tôi khóc, tôi nhớ mẹ nhớ người phụ nữ đã luôn ở bên tôi , động viên tôi dạy dỗ tôi để giờ đây có được thằng Tuấn này. Nấc nghẹn không nói thành lời, tôi bấm điện thoại gọi cho cô Tâm hàng xóm , tôi muốn gặp mẹ ngay lúc này “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ con xin lỗi vì đã lâu rồi không gọi cho mẹ huhu.”

“Alo!”

“Cô Tâm phải không, cô ơi mẹ cháu hôm nay có nhà không ạ, nếu có thì cô cho cháu nói chuyện với mẹ cháu nhé.”

“Tuấn à.. ừ. cô đây!, lâu lắm mới thấy cháu gọi , ở nhà mẹ cháu cũng mong cháu xuất đấy , nhưng sợ ảnh hưởng đến việc học của cháu lên không dám bảo cô gọi lên , cô cũng nói mãi mà mẹ cháu cứ không chịu.”

“Vâng!! “Tôi cố kìm đi những giọt nước mắt đang chờ trực chảy ra.

Tiếng vọng ra từ điện thoại bà Ngà ơi , thằng Tuấn nó gọi về này!

Tiếng mẹ tôi kia rồi, lâu rồi tôi mới lại được nghe lại giọng nói đó!.

“Alo! Tuấn à con!”

“Mẹ!!!!” Tôi khóc thành tiếng.

“Sao thế con có chuyện gì thế nói mẹ nghe!” Mẹ tôi lo cho tôi lắm

“Không có gì đâu mẹ , chỉ là con nhớ mẹ!”

Tôi khóc lớn

“Lớn rồi còn khóc nhè!.” Mẹ vẫn luôn thế.

“Thế gọi điện về nhà có chuyện gì hết tiền rồi hả , xin mẹ đóng tiền học hả?.”

“Không, con đã học hết kỳ đâu, mẹ cứ giữ lấy mà tiêu nhé không cần gửi lên cho con đâu.”

“Học trên đó có vất vả không con?”

-Không đâu mẹ con ở nhà cô Hương , cô chú ấy đối xử với con tốt lắm, mẹ không phải lo cho con đâu.

-Mẹ mang ơn cô ấy quá, lần tới con nói điện thoại để mẹ nói chuyện với cô ấy nhé.

“Vâng mẹ , Bố đâu rồi mẹ?.”

“Bố con ra đồng từ sáng, chưa về con ạ mẹ cũng vừa mới về thôi”. Nghe giọng mẹ tôi nghẹn ngào, tôi thương bố mẹ mình một nắng hai sương tất cả cũng vì con.

“À mà cái bệnh đau lưng của mẹ thế nào rồi?”

“Vẫn thế con ạ , mẹ cũng kiêng đủ thử rồi , con cứ yên tâm học hành trên đó nhé không phải lo cho mẹ đâu.”

“Sau khi thi xong con sẽ về thăm mẹ hì!.”

“Liệu liệu mà thi cho tốt nhé con”

-Vâng mẹ cứ yên tâm con là con trai mẹ mà.!